Bàn quá nhỏ khiến bài dễ chạm nhau.
Chia bài không đều tay dễ tạo lợi thế lệch từ đầu.
Luật nhà chủ áp dụng khi có bất đồng. Chỉ ra nước đi cho một người là can thiệp vào cân bằng của cả bàn, kể cả khi có ý tốt và người đó là bạn thân.
Sửa một lỗi mỗi buổi thay vì sửa hết.
Những ván cuối buổi thường tệ hơn hẳn những ván đầu, dù cảm giác chủ quan không thấy có gì khác biệt.
Để đến lượt mình mới sắp xếp thì mất thời gian, còn làm trong lúc chờ thì không ai để ý.
Vài giây kiểm tra tránh được tranh cãi giữa ván khi phát hiện có người nhiều hơn một lá. Tắt điện thoại hoặc để úp xuống.
Chia úp mặt xuống bàn.
Quy ước này bù lại việc họ biết cỗ bài đã được xáo thế nào, dù thực tế lợi thế đó gần như bằng không.
Vừa chơi vừa làm việc khác dễ bỏ lỡ lượt.
Đèn đặt lệch sang một bên tạo bóng đổ lên mặt bài, khiến người ngồi phía đối diện khó đọc số hơn hẳn.
Ngồi im vài giây trước mọi nước đi.
Nhận xét dù vô tình cũng cho cả bàn biết lá đó có ý nghĩa với mình, trong khi im lặng thì không ai biết gì.
Quy ước này đơn giản và tránh được tranh luận dài, miễn là chủ nhà nói rõ luật của mình trước khi bắt đầu.