Cả hai đều dẫn đến việc trẻ bỏ dở, nên vùng vừa sức mới là nơi trẻ ở lại lâu nhất.
Tỷ lệ đầu lớn so với thân là quy ước thiết kế lâu đời, nó kích hoạt phản ứng bảo vệ tự nhiên ở cả trẻ lẫn người lớn.
Một vật khẽ nhún nhảy cho biết đó là thứ chạm được, hiệu quả hơn mọi lời giải thích với nhóm chưa biết đọc. Gợi ý nên xuất hiện sau vài lần thử sai.
Nhạc nền nên có thể tắt riêng khỏi hiệu ứng. Khen ngợi nên gắn với hành động cụ thể. Trẻ không phân biệt được nội dung game với quảng cáo, nên chúng có thể chạm vào bất cứ thứ gì hiện lên.
Ghép số với số lượng trước khi dạy phép tính. Không nên dùng màu làm tín hiệu duy nhất.
Câu hướng dẫn nên ngắn dưới mười từ. Đoạn quá dài làm gián đoạn nhịp chơi và trẻ sẽ bắt đầu chạm bừa để bỏ qua. Người lớn vừa đánh giá được nội dung vừa hướng dẫn được cách chơi, và trẻ cũng thích có người chơi cùng.
Nhạc nền vui tươi và tiết tấu chậm phù hợp hơn nhạc dồn dập cho trẻ mẫu giáo. Đồ họa ba chiều phức tạp không phải điều kiện để thu hút trẻ. Gu nhân vật hoạt hình mỗi trẻ khác.
Ba chủ đề phổ biến trong game trẻ em là động vật, xe cộ và thế giới cổ tích. Đưa đáp án ngay lập tức lấy mất cơ hội tự suy luận, còn để trẻ loay hoay quá lâu thì lại nản.